Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

Người Yêu Dấu ơi !





Mayumi Itsuwa sinh năm 1951. Cô tự sáng tác và chơi nhạc của chính mình, thứ âm nhạc nhuốm màu folk pha pop. Itsuwa được xem là một Carole King của Nhật và cũng chính Carole King đã đệm piano trong một vài album của Itsuwa. Với lối sáng tác hơi thiên Tây phương, Itsuwa luôn mong muốn hướng ra bên ngoài nhiều hơn là thị trường nội địa và bản thân cô hợp tác và làm việc với nhiều nhà sản xuất có tiếng tăm tại Mỹ. Sự xuất hiện của ca khúc Koibito Yo đã giúp Itsuwa trở nên nổi tiếng không chỉ ở Nhật mà còn tại châu Á. Từ năm 1980 trở đi những sáng tác của cô được biết đến nhiều hơn.


Âm nhạc của Mayumi Itsuwa lúc nào cũng vương vấn nỗi buồn. Hầu như những sáng tác của cô đều nói về tình yêu, sự mất mát, những nỗi buồn len lén nối nhau một cách nhịp nhàng, không lên gân, tạo cảm giác dễ chịu và đọng lâu. Koibito Yo là một điển hình.

Bài hát là một câu chuyện buồn kể về một người phụ nữ ngồi trên ghế đá công viên trong một chiều mưa khi mùa đông đang đến gần. Người phụ nữ cô đơn và ước người đàn ông vừa chia tay sẽ quay lại và nói “lời chia tay kia, chỉ là bông đùa”. Nhưng bóng dáng xưa cũ không quay về và trong nỗi buồn nhớ buổi chiều đông, người phụ nữ thì thầm hát: “Người yêu dấu ơi, tạm biệt anh. Dẫu thế nào thì bốn mùa vẫn nối tiếp nhau đến trong đời. Chuyện của đôi ta giờ như vì sao băng trong đêm, sáng ngời rồi vụt tắt, tựa một giấc mơ đã qua”. “Giấc mơ” trong chữ dùng của Itsuwa, Mujou No Yume, có nghĩa mang tính vô thường, hạnh phúc thường ngắn ngủi. 

Chất giọng của Itsuwa có khả năng truyền cảm đến lạ kỳ, vửa day dứt, vừa gợi lên rất nhiều hồi tưởng về những kỷ niệm, về những gì đã mất, về những gì cũ kỹ xa xăm lắm.

Lúc đầu Itsuwa chỉ định đệm piano cho bài này nhưng khi nhà sản xuất Funayama nghe bản demo, ông quyết định gắn thêm dàn dây và phần mở đầu (intro) cho dàn dây kéo suốt 40 giây và 10 giây tiếp theo là phần đệm piano của Itsuwa. Lúc đó, việc cho intro kéo dài quá lâu trong một bài nhạc pop là một sự dũng cảm. Các nghệ sĩ phương Tây khi ấy có nhiều người cũng làm thế nhưng ở thị trường pop châu Á, ít nghệ sĩ nào dám “câu” công chúng lâu đến vậy.

Koibito Yo là một ngoại lệ và chính phần mở đầu của một dàn violin đã đưa người nghe bay bổng ngay từ phút đầu tiên và quyết định sự thành công của ca khúc này. Nhạc sĩ Funayama soạn giai điệu riêng cho dàn dây theo tinh thần của bài hát, trong suốt gần 1 phút đầu tiên, hoà âm của cả dàn nhạc cất lên với nhịp độ dồn dập tựa như cơn gió lạnh đang rít lên từng cơn nơi công viên cô gái đang ngồi. những giai điệu chồng lớp như diễn tả tâm trạng rối bời của người phụ nữ… 

Thế rồi, âm hưởng cứ dần dịu lại, chậm lại, càng ngày sự cô đơn tuyệt vọng càng rõ rệt, chỉ còn lại tiếng hát đầy day dứt như thể đây là câu chuyện đang kể về mối tình của chính cô.

Nhưng thực tế không phải vậy dù câu chuyện của Itsuwa cũng đẫm màu bi kịch. Bài hát ra đời vào tháng 8/1980, thì trước đó vài tháng, người bạn thân nhất của cô, nhà sản xuất âm nhạc nổi tiếng Takasuke Kida, qua đời trong một tai nạn thảm khốc. Itsuwa luôn xem Kida là một người thân trong nhà và cái chết của ông làm cô đau đớn, “như thể chạm vào tim tôi, tôi muốn ngã quỵ và không muốn tin đó là sự thật”. Nhưng sự thật không thể thay đổi. Trong nỗi buồn sâu thẳm, những ca từ hiện lên trong tâm trí Itsuwa và khi nó hoàn thành (rất nhanh) thì Itsuwa ngồi vào piano và ráp nhạc. đây là một trong rất ít bài hát mà Itsuwa sáng tác lời trước khi làm nhạc. Bài hát được hoàn thành tại Paris khi cô đang lưu diễn tại đây và sau đó được phát hành tại Nhật.
( Sưu tầm )

Lời bài hát tạm dịch :



Hoàng hôn với những chiếc lá thu vàng rơi rụng báo hiệu những ngày giá lạnh đang đến. Ðã hết rồi những bản tình ca, còn chăng là mưa rơi trên chiếc ghế xiêu vẹo. Người yêu dấu ơi, hãy về với tôi, hãy cười và nói với tôi rằng câu nói chia tay chỉ là lời nói đùa mà thôi.

Người chạy bộ ngang qua trên con đường đá sỏi như muốn nói với tôi đang ngồi yên như tượng đá, hãy quên đi tất cả. Người yêu dấu ơi, mùa này tiếp nối mùa kia, nhưng hai người ngày nào giờ đã chia xa. Một ánh sao rơi, chợt sáng lên rồi vụt tắt trên bầu trời của đêm hôm đó, mang theo giấc mơ tình yêu vô tình. Người yêu dấu ơi, hãy về với tôi, hãy cười và nói với tôi rằng câu nói chia tay chỉ là lời nói đùa mà thôi.

Click để nghe album NGÀN NĂM VẪN ĐỢI với một số bài hát nhạc Nhật lời Việt .


Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

Chuyến xe về nhà Cha







Lang thang trên internet, tìm được bài hát này đã được nghe từ hồi còn nhỏ. Rồi lại ngẫm nghĩ về bài hát, nhớ ra một bài viết trên website của Giáo xứ Đa Minh nói về chuyến xe cuộc đời :  

Cuộc đời cũng giống như một chuyến tàu : người lên lên xuống xuống. Ở trạm này, ta gặp điều hân hoan, Ở trạm kia, ta gặp nỗi u buồn. Khi chào đời ta lên tàu và gặp cha mẹ ta, và ngỡ rằng họ sẽ ở với mình suốt cuộc hành trình.

Đau đớn thay, sự thật thì khác hẳn. Các cụ xuống một sân ga dọc đường và để ta lại thiếu vắng tình yêu, và sự hiện diện của họ.

Dù sao, cũng có những người khác lên tàu, họ trở thành rất quan trọng với ta. Đó là anh chị em, bạn hữu và mọi người tuyệt vời mà ta thương mến.

Dù là nghèo khó hay giàu sang, ai cũng có một cảm xúc riêng cho chuyến đi của mình. Có người xem cuộc hành trình như một chuyến rong chơi. Có người lại cảm thấy u sầu suốt cuộc hành trình. Và, lúc nào cũng có người luôn sẵn sàng hiện hiện và giúp đỡ những ai cần đến. Có người xuống tàu, để lại cho người khác một nỗi nhớ khôn nguôi. Có người vừa lên đã xuống và ta chỉ đủ thời gian để thoáng thấy họ thôi.

Ta ngỡ ngàng vì nhiều hành khách ta thương mến lại ngồi trên một toa xe khác, và họ để ta một mình trong suốt cả chuyến đi. Dĩ nhiên, không ai ngăn cản ta đi tìm họ khắp nơi trên con tàu. Buồn thay, đôi khi ta không thể ngồi cạnh họ, vì chỗ ấy đã có người. Không sao ... cuộc hành trình là như thế đó: đầy thách thức, ước mơ, hy vọng, chia tay... mà không bao giờ quay lại. 

Ta hãy cố thực hiện cuộc hành trình một cách tốt đẹp nhất. Vì trong chuyến đi này, không chỉ có những người ta thương mến mà còn có cả những người ta không ưa thích. Và, đôi khi chính chúng ta lại là những phiền phức, rắc rối cho những người cùng đi. Hãy cố gắng cảm thông cho nhau và hãy tìm ra những điều tốt đẹp nhất nơi mỗi người. 

Đừng quên, bất cứ lúc nào trong chuyến đi, có một người bạn đồng hành cần ta thông cảm. Và chính ta có những lúc chới với, cần một ai đó cảm thông và chia sẻ.

Điều bí ẩn lớn nhất của hành trình cuộc đời là ta không biết lúc nào mình vĩnh viễn xuống tàu. Ta cũng không biết bạn đồng hành của mình, người ngồi sát bên ta, xuống tàu lúc nào.

Vĩnh biệt bạn bè cùng chuyến xe hẳn rất đau đớn. Nhưng tôi biết một ngày kia tại ga trung tâm sẽ gặp lại tất cả mọi người. Thế là tôi sẽ sung sướng nếu có thể góp phần làm gia tăng và làm phong phú cho hành trang của họ. Các bạn ơi, hãy làm hết sức mình để thực hiện một chuyến đi tốt đẹp và hãy cố để lại những kỷ niệm đẹp khi đến giờ phải rời khỏi toa xe.

Sưu tầm

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

Say Tình



Sáng nay đi làm, bất chợt nhớ đến một người bạn bỗng dưng mất liên lạc gần cả năm. Lấy điện thoại, tìm tên rồi OK với dự đoán sẽ nghe câu thu âm : " The first that you have called is not available at the moment, please try again later " vì 90% là điện thoại đang tắt vì không ở VN. Vậy mà thật bất ngờ khi lại được nghe : ờ, nghe nè. Sao biết về mà gọi vậy ? . Nhớ lại trước tới giờ cũng đã có vài lần như thế, thật là tình cờ !




Tối về, bất chợt được xem một video trên Youtube, nghe bài nhạc rất quen nhưng phải một lát mới nhớ ngày xưa karaoke có anh bạn rất thích và chỉ hát bài này khi đã khui tới lon thứ 5 mà thôi. Bài hát chuyển ngữ sang tiếng Việt với tựa đề là  " Say tình ". Khoái cái ban nhạc tự phát, khoái nhất là anh chàng cắt cheese chỗ cây treo dây xúc xích có cái đẩy tay rất điệu nghệ, đánh cái đàn đại vĩ cầm to đùng như mình ngày xưa ! kkk

Không biết có phải vì " Nào ngờ em quay lưng cho ta quá đau buồn, Giữa quãng đường làm người tình si quá mê dại. Ôm lòng vỡ nát trút hết trong ly rượu nồng " nên gần đã gần 40, anh bạn vẫn là dân phòng không. Rồi mỗi lần có dịp karaoke với bạn bè, anh lại  . . . . . " Say tình " :

Rót mãi những chén chua cay này, lêu bêu như gã du ca buồn.
Lang thang bước với nỗi đau, với trái tim ta tật nguyền.

Buồn nào đưa ta qua những nỗi đau thương này
Giọt hồng ta say cho quên đi đôi mắt u tình
Ánh mắt đắm đuối đôi môi đam mê đôi tay buông lơi
Em yêu đã giết ta trong một đêm si mê buồn

Vì yêu em nên ta đã hoá ngây ngô rồi
Mỗi sáng mỗi tối ta điên ta say với bóng em
Ðã thấy những nỗi đau thương chua cay đâu không ai hay
Khi em đã bước đi theo niềm vui kia di rồi

Nào ngờ em quay lưng cho ta quá đau buồn
Giữa quãng đường làm người tình si quá mê dại
Ôm lòng vỡ nát trút hết trong ly rượu nồng

Ðã trót đã lỡ yêu em rồi, con tim ta lỡ trao em rồi.
Ta say ta hát nghêu ngao lời tình si mê, em có hay không nào ?



Nguyên văn bài hát từ tiếng Italia được dịch qua tiếng Anh :



Let me sing, with the guitar in my hands
Let me sing, I’m an Italian .

Good morning Italy, the spaghetti al dente, and a partisan for president
With the car radio always in the right hand, and a canary over the window 

Good morning Italy with your artists, too much America on the posters
With songs, with love, with heart, with more women less and less nuns.

Good morning Italy, good morning Maria, with eyes full of melancholy
Good morning my God, You know that I’m here too.

Let me sing with the guitar in my hand, let me sing a song softly softly
Let me sing because I’m proud of that, I’m an Italian, a real Italian .

Good morning Italy that is not afraid at all, with the mint shaving foam
With a gessato dress in blue, and the moviola on Sunday on the TV.

Good morning Italy with espresso coffee, new socks in the first drawer
With the flag in the laundry, and a Seicento with an old bodywork.

Good morning Italy, good morning Maria, with sweet eyes of melancholy
Good morning my God, You know that I’m here too .

Let me sing with the guitar in my hand, let me sing a song softly softly
Let me sing because I’m proud of that, I’m an Italian, a real Italian.


Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Đôi tai của tâm hồn





Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. 

Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi. 

"Cháu hát hay quá!". Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi. 


Hôm sau, khi cô bé tới công viên đã thấy ông già ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt hiền từ mỉm cười chào cô bé. Cô bé lại hát, cụ già vẫn chăm chú lắng nghe. Ông vỗ tay nói lớn: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ của ta, cháu hát hay quá!" Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi. 

Cứ như vậy nhiều năm trôi qua, cô bé giờ đây đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong công viên nghe cô hát. Một buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm cụ nhưng ở đó chỉ còn lại chiếc ghế đá trống không. 

"Cụ già ấy đã qua đời rồi. Cụ ấy điếc đã hơn 20 năm nay" - một người trong công viên nói với cô. Cô gái sững người. Một cụ già ngày ngày vẫn chăm chú lắng nghe và khen cô hát lại là một người không có khả năng nghe?

Thưởng thức nhạc phẩm " Canon in D " -  Johann Pachelbel do dàn nhạc Paul Mauriat trình bày

Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Về đây nghe em !


Những tác phẩm nổi tiếng của Trần Quang Lộc như "Về Đây Nghe Em", "Em Còn Nhớ Huế Không", "Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội", "Chợt Nghe Em Hát" vẫn đang được ái mộ mặc dù đã được sáng tác nhiều năm về trước.
Nhạc của ông không bị lệ thuộc thời gian. Ca khúc “Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội” tuy được sáng tác vào năm 1972 nhưng người nghe khó phân biệt được nó với những ca khúc về Hà Nội trong thời gian gần đây.





Những ca từ hết sức dễ thương này như đi thẳng vào lòng người nghe với tất cả ngạc nhiên thích thú. Người con trai thầm thì bên tai cô gái những lời ru buồn nhưng thanh khiết, có khả năng lay động những bức tường kiên cố nhất cản trở bước chân cô.
Chàng trai không có gì để trao đổi lại với lời yêu cầu nhưng cô gái biết rằng những âm thanh ngập ngừng đứt quãng này phát xuất từ một trái tim rất hồng đang đập những nhịp điệu yêu thương về cô, người con gái bé nhỏ đang chơi với giữa giòng đời lạ lẫm.
Người nghe những lời thầm thì này bên ngoài đất nước Việt Nam sẽ nghĩ rằng từ nơi đất mẹ xa xôi, chàng trai xưa cũ đang cố thuyết phục người yêu làm một cuộc trở về, trở về với quê hương thanh tú chứa đầy kỷ niệm.
Hình ảnh đôi guốc mộc bình dị là thế nhưng lại có khả năng gây xao động cả một giòng sông ký ức. Người xa quê ai mà không nhớ những hình ảnh chân quê, mộc mạc này. 
“Tôi viết năm 69-70, thời điểm đó ở Sài Gòn thì chiến trang đang ở cao trào. Buổi tối ở Sài Gòn lúc đó thời tôi còn đi học tối thì đi đánh đàn ở các quán Bar. Thành phố Sài Gòn giới nghiêm, ban đêm chỉ còn lại những người lính viễn chinh ở Mỹ. Còn trong mấy quán bar chỉ còn lại những cô vũ nữ, cave…những cô sinh viên mặc mini jupe phục vụ trong những quán bar này…
Lúc ấy mình là con người Việt Nam nên có cái nhìn hình như có điều gì đó ray rức trong lòng…cảm nhận có cái gì đó mình không diễn đạt được. Mình cảm nhận có một sự mời gọi để quay về với quê hương, những day dứt đó mình viết thành ca khúc “về đây nghe em…"
Bài hát này sau đó cũng được nhiều ca sĩ hát. Bài hát này thuận lợi cách nào đó cho nên thành công. Cho mãi đến bây giờ tuy đã mười mấy năm nhưng cũng còn nhiều ca sĩ chọn để hát. Trong những cuộc thi Tiếng hát truyền hình Việt Nam người ta cũng chọn nó”.
Thì ra là vậy! Ca khúc “Về Đây Đi Em” có tuổi đời già hơn nhiều người lầm tưởng!
Nhạc sĩ Trần Quang Lộc kể lại tiểu sử bài hát được nhiều người yêu thích này khiến vỡ ra rằng đây không phải là bài hát được sáng tác tại hải ngoại sau khi hàng triệu người bỏ nước ra đi.
Vậy mà lạ thay, cái hồn phách của nhạc phẩm này sao chừng như gọi mời người con xa xứ lắm vậy. Chiếc áo the, đôi guốc mộc, nồi khoai, hạt lúa mới… không phải đang gợi lại hình ảnh khó quên trong tâm trí hay sao…