Thứ Tư, 19 tháng 11, 2014

Veni Veni Emmanuel



Giữa đêm khuya thanh vắng, nghe lại O Come, Emmanuel của ThePianoGuys trình bày. Mở đầu với những âm trầm, rền rĩ và chậm rãi của tiếng Cello mang đến người nghe một cảm giác rờn rợn, cứ như đang nghe được tiếng rên rỉ văng vẳng tới từ cõi âm u cùng tận, liên tưởng đến những lời kêu cầu thảm thiết của nhân loại giữa bóng đêm bao trùm : O Come, O Come, Emmanuel : Lạy Đấng Cứu Thế, xin hãy đến, xin cứu chuộc chúng con !

May thay, giữa bóng đêm tăm tối đó, tiếng réo rắt của piano như ánh sao lấp lánh, tỏa sáng, soi đường cho nhân loại tìm đến nơi Hài Nhi Giê Su hạ sinh. Là Nguồn mạch của bình an cho nhân loại, Người đến để giải thoát cho muôn dân khỏi mọi khốn cùng, tội lỗi.

Tuy đối nghịch với nhau, dù là réo rắt hay trầm ấm, khi là chính lúc lại là phụ. Cả hai nhạc cụ luôn hòa quyện với nhau một cách hài hòa trong suốt bài nhạc làm cho người nghe đôi lúc bị bất ngờ giữa sự thay đổi vai trò của 2 nhạc cụ này. Và đó cũng là một trong những điều làm nên một bản hòa tấu tuyệt vời không thể thiếu trong playlist của nhiều người vào những ngày đầu chuẩn bị bước vào mùa Giáng sinh.







Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Bí quyết Yêu thương theo Kinh Thánh


Chúa Giêsu đã truyền dạy: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy ở điểm này: là anh em có lòng yêu thương nhau” (Ga 13:34-35).
Có mối liên hệ rõ ràng giữa tính duy nhất trong thân xác và sự thúc đẩy của Phúc Âm. Thiếu yêu thương và duy nhất có thể là sự ngăn cản đối với việc Phúc Âm hóa.

Nhiều người không biết lý do chính mà các nhà truyền giáo phải trở về sớm từ nơi truyền giáo. Không phải vì thiếu ngân quỹ, vì chính phủ gây khó dễ, mà vì xung khắc giữa những người truyền giáo!

Xung khắc và đối lập ý kiến là điều khó tránh khi chúng ta sống và làm việc với nhau. Bạn không là nhà truyền giáo, không cần nhìn đâu xa, mà hãy nhìn vào chính gia đình mình. Làm sao có thể yêu thương và tha thứ?

Đây là 7 cách đơn giản (nhưng không dễ) mà Kinh Thánh giúp bạn nuôi dưỡng lòng yêu thương và tính duy nhất trong mọi mối quan hệ:

1. Sống khiêm nhường: “Anh em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường. Vậy anh em hãy tự khiêm tự hạ dưới bàn tay uy quyền của Thiên Chúa, để Người cất nhắc anh em khi đến thời Người đã định” (1 Pr 5:5-6).

2. Thực hành điều tốt: “Những gì là chân thật, cao quý, những gì là chính trực tinh tuyền, những gì là đáng mến và đem lại danh thơm tiếng tốt, những gì là đức hạnh, đáng khen, xin anh em hãy để ý” (Pl 4:8).

3. Giữ lương tâm trong sáng: “Tôi đặt nơi Thiên Chúa niềm hy vọng này, như chính họ cũng hy vọng, là người lành và kẻ dữ sẽ sống lại. Vì thế, cả tôi nữa, tôi cố gắng để trước mặt Thiên Chúa và người ta, lương tâm tôi không có gì đáng chê trách” (Cv 24:15-16).

4. Đừng gay gắt: “Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thoá mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Kitô” (Ep 4:31-32).

5. Bỏ qua lời xúc phạm: “Hiểu biết làm con người chậm giận, bỏ qua lời xúc phạm khiến con người được tôn vinh” (Cn 19:11).

6. Xây dựng hòa bình lẫn nhau: “Chúng ta hãy theo đuổi những gì đem lại bình an và những gì xây dựng cho nhau” (Rm 14:19).

7. Theo hướng dẫn của Chúa Thánh Thần: “Đừng hoá ra ngu xuẩn, nhưng hãy tìm hiểu đâu là ý Chúa. Chớ say sưa rượu chè, vì rượu chè đưa tới truỵ lạc, nhưng hãy thấm nhuần Thần Khí” (Ep 5:18).

Hãy xét mình và suy nghĩ về các mối quan hệ. Hãy cầu nguyện nếu có điều gì cần làm để “lương tâm không có gì đáng chê trách” (Cv 24:16). Vì công cuộc loan báo Tin Mừng, hãy hành động tích cực bằng cách yêu thương nhau chân thành.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ navigators.org)

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Đường Đời

Ngắn hay dài, sướng hay khổ, rồi đến một ngày nào đó, ai cũng phải đối mặt với chính cuộc đời mình một lần trước khi ra đi mãi mãi. Vì trong những giây phút ấy, ai mà không muốn nhìn một lần cuối những chặng đường đã qua,

My Way, bài hát được Jacques Revaux soạn nhạc và đặt lời với tựa đề Comme d'habitude, trái với nhiều người lầm tưởng ca khúc này ban đầu là do Claude François sáng tác.Theo lời kể của chính tác giả, ông viết bài này vào tháng 6/ 1967 ban đầu cho Michel Sardou, nhưng do bị từ chối nên ông mới mời ca sĩ Hervé Vilard, nổi danh hai năm trước đó với nhạc phẩm Capri c’est fini, ghi âm ca khúc này. Đến khi thâu xong, thì bỗng nhiên bài hát lại đổi chủ. Số là Claude François vào lúc đó chuẩn bị cho ra mắt đĩa hát mới, nhưng trên đĩa nhựa vẫn còn thiếu một ca khúc, cho nên anh mới nhờ tác giả Revaux gửi bài hát cho anh.

Khi nhận được bài hát, Claude François cùng với một tác giả khác là Gilles Thibault mới sửa đổi điệp khúc, viết lại một số ca từ. Một khi được hoàn chỉnh, bài được đặt tựa là Comme d'habitude và qua đó nói lên cái thói quen thường ngày gây nhàm chán, đổ vỡ trong tình yêu đôi lứa. Thật ra, vào thời đó danh ca Claude François vừa chia tay với thần tượng nhạc trẻ France Gall, sau 4 năm chung sống. Gợi hứng từ câu chuyện đời tư, anh khóc thương cho số phận của chính mình khi tình yêu đánh mất.


Paul Anka, người đã giành được quyền phát hành bài hát bằng tiếng Anh, nhưng mãi không tìm được ca từ ưng ý khi dịch sang tiếng Anh. Ông quyết định viết lại toàn bộ lời bài hát bằng tiếng Anh và được ghi âm bởi ca sĩ đàn anh Frank Sinatra vào ngày 30/12/1968 và xuất bản vào đầu năm 1969 với tựa đề My Way. 


Còn trong tiếng Việt, bài hát được chuyển thành nhạc phẩm Đường đời, có 02 bản cho lời Việt, một bản là của Nam Lộc và một bản của Lê Ngọc Dũng – Nguyễn Đăng Hưng.

Frank Sinatra thú thật rằng chính ông cũng không ngờ rằng bản nhạc này lại thành công đến như vậy, tuy không bao giờ đứng đầu bảng xếp hạng nhưng lại ăn sâu vào lòng người, tiềm tàng trong ý thức của công chúng. Các phiên bản sau đó của các danh ca lẫy lừng nhất từ Elvis Presley cho đến Tom Jones, từ Ray Charles cho đến Nina Simone giúp cho bài hát vượt thời gian để rồi trở thành bất tử (timeless).

Bản nhạc đi vòng quanh thế giới qua các màn trình diễn, biểu diễn của không biết bao nhiêu ca sĩ, ban nhạc.  André Rieu là lựa chọn cho những khoảng lặng khi thưởng thức bản nhạc này. Mở đầu với tiếng violon réo rắt, sắc ngọt trong cái yên tĩnh của trời đêm như lưỡi dao cứa thẳng vào thịt da và ngọt ngào xuyên thấu con tim, như nhắc nhở người nghe những giây phút cuối cùng của mình trong cuộc đời đang đến gần. đúng như ý đồ của tác giả ở tuổi 27 khi đặt lời cho bài hát đã tự đặt mình vào tư thế của một người đàn ông từng trải đến tuổi xế chiều của đàn anh Frank Sinatra nhìn lại thân phận ba chìm bảy nổi trước bao thăng trầm, sóng gió bấp bênh đời người và lột tả những kinh nghiệm chua cay học hỏi từ cuộc đời. Người đàn ông ngậm ngùi xót xa nhưng không nuối tiếc. Cho dù cuộc đời có thăng trầm nổi trôi, nhưng khi phải đối đầu với tất cả những thách thức cuộc đời, ông vẫn tự định đoạt lấy để làm theo ý mình. 

Bè nữ hát phụ họa lại một cơn gió thoảng nhẹ nhàng, xua tan chút nóng bức của ngày hè, như xoa dịu phần nào những vết thương lòng. Hòa lẫn trong dàn violon là tiếng sáo với những giai điệu da diết như tái hiện những ngày tháng êm đềm, hạnh phúc trong cuộc sống. Trước khi sóng gió nổi lên cao ngất đến tột cùng trong sự đau khổ với sự bùng nổ, dõng dạc và hoành tráng của dàn nhạc. Để rồi lắng đọng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi kết thúc một cách rất dứt khoát, không hề mang theo bên mình một chút tiếc nuối.








Cuộc đời vẫn được ví tựa dòng sông, có khi sông êm đềm lặng lẽ và cũng có khi sông cuồn cuộn dâng trào. Càng nhiều tuổi hơn, con người ta càng sống với những ký ức. Buồn vui lẫn lộn, nhưng hãy cố gắng sống sao để khi nhìn lại chúng ta không chút hối tiếc vì đã sống cả cuộc đời với chính sự định đoạt của mình.Như Giáo Sư Nguyễn Đăng Hưng tâm sự : Tôi và bạn tôi là bác sỹ Lê Ngọc Dũng (Đà Nẳng) đã cùng nhau soạn lại lời Việt để phù hợp cho chính cuộc đời chúng tôi hơn :

Và tôi sẽ tới một lúc lặng im, 
Để nghe tiếng nói đến từ trái tim
Rồi khi nhắm mắt lòng vẫn bình yên,
Đời như chiếc lá rơi.


Nghe Bài hát " Đường Đời " ( Comme d'habitude )  lời Pháp, Anh do ca sĩ  Khánh Hà trình bày.




Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014

Kính Mừng Maria


Từ hơn 30 năm trước, mình đã được Thầy Cầm tập cho hát bài hát này, bài hát được Thầy viết riêng cho Ca đoàn Chúa Hài Đồng trong dịp lễ kính Đức Mẹ Mân Côi của Giáo xứ, và cũng là một trong những lần đầu tiên Ca đoàn Chúa Hài Đồng ra mắt với mọi người trong giáo xứ Đa Minh - Ba Chuông sau ngày thành lập.

Không biết có phải vì là bài hát của Sư phụ sáng tác hay là vì đây là một trong những bài hát đầu tiên của Ca đoàn nên nó mang nhiều kỷ niệm khiến mình thấy bài hát hay hơn tất cả các bài hát phổ nhạc từ kinh Kính Mừng mà mình đã được nghe.

Riêng với mình, cái hay của bài hát là khi phổ nhạc Thầy Cầm vẫn giữ được nguyên văn lời của kinh Kính Mừng, không thay đổi dù chỉ 01 từ nào cả. Bất kể ai đã từng đọc kinh Kính Mừng đều có thể hát bài này mà không cần xem lời của bài hát ! Mặc dù vậy, giai điệu của bài hát vẫn rất du dương, thanh thoát không bị gò bó bởi các ca từ sẵn có. Bài hát được viết 02 bè đơn giản phù hợp với giọng hát của các em thiếu nhi ngày ấy, tuy nhiên phần hòa âm phối khí thì lại được Thầy chăm chút rất kỹ lưỡng.

Còn nhớ ngày ấy, phần dạo đầu rất đơn giản gồm 4 khuông nhạc với các quãng của hợp âm chính được rải đều bằng tiếng guitar điêu luyện của Vũ Linh, tay guitar tuyển chọn của Ca đoàn. Tiếp theo là giọng ca đơn sơ, ngọt ngào, căng tràn sức sống của các ca viên nhí. Có lẽ phần giang tấu của dàn violon hiếm có thời ấy là một điều khiến bài nhạc đã hay lại tăng thêm sự cuốn hút người nghe. Nhẹ nhàng cùng âm giai đô trưởng với 2 quãng 8 liên tiếp, từ những note trầm và mạnh dần khi lên đến những note cao. Rồi lại dặt dìu quay xuống những note trầm để quay lại phần dạo đầu của guitar và lập lại lần nữa bản nhạc. Sau đó kết thúc bằng Amen, Amen.

Bài hát sau này được Lê Hoàng Thắng, một trong những ca đoàn trưởng của Ca đoàn phối âm lại theo trí nhớ và thực hiện ghi âm. Thắng đã gửi cho mình và mọi người từ rất lâu.Tình cờ hôm rồi xem được một đoạn clip Thiên Thần loan tin cho Đức Mẹ thụ thai mình có ý định sẽ lồng nhạc vào clip này vì rất có ý nghĩa. Không may cho mình là tuần rồi, hệ thống internet ở nhà trục trặc, lúc được lúc không nên không thể download clip này về, cùng với bận rộn một số việc khác làm cho mình chưa thể hoàn thành được ý định. Khi đã tương đối rảnh và mạng internet tốt trở lại, mình lập tức thực hiện ngay ý định này. Một phần vì máy tính xịn, một phần vì mình quá giỏi vế máy tính nên sau 02 đêm trầy trật. Chỉnh tới chỉnh lui, cuối cùng thì cũng ra được một đoạn clip như ý muốn. Vậy là . . . up lên thôi. hi hi hi.

Và cũng thật tình cờ, hôm nay là lễ kính sinh nhật Đức Trinh Nữ Maria. Xin dâng lên Mẹ như một món quà mừng sinh nhật, mặc dù chẳng có gì là của con. Clip người khác thu hình, nhạc thì người khác hát thu tiếng. Có chăng con chỉ trộn lại , thêm chút mắm muối và dâng cho Mẹ mà thôi !


Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

Người Yêu Dấu ơi !





Mayumi Itsuwa sinh năm 1951. Cô tự sáng tác và chơi nhạc của chính mình, thứ âm nhạc nhuốm màu folk pha pop. Itsuwa được xem là một Carole King của Nhật và cũng chính Carole King đã đệm piano trong một vài album của Itsuwa. Với lối sáng tác hơi thiên Tây phương, Itsuwa luôn mong muốn hướng ra bên ngoài nhiều hơn là thị trường nội địa và bản thân cô hợp tác và làm việc với nhiều nhà sản xuất có tiếng tăm tại Mỹ. Sự xuất hiện của ca khúc Koibito Yo đã giúp Itsuwa trở nên nổi tiếng không chỉ ở Nhật mà còn tại châu Á. Từ năm 1980 trở đi những sáng tác của cô được biết đến nhiều hơn.


Âm nhạc của Mayumi Itsuwa lúc nào cũng vương vấn nỗi buồn. Hầu như những sáng tác của cô đều nói về tình yêu, sự mất mát, những nỗi buồn len lén nối nhau một cách nhịp nhàng, không lên gân, tạo cảm giác dễ chịu và đọng lâu. Koibito Yo là một điển hình.

Bài hát là một câu chuyện buồn kể về một người phụ nữ ngồi trên ghế đá công viên trong một chiều mưa khi mùa đông đang đến gần. Người phụ nữ cô đơn và ước người đàn ông vừa chia tay sẽ quay lại và nói “lời chia tay kia, chỉ là bông đùa”. Nhưng bóng dáng xưa cũ không quay về và trong nỗi buồn nhớ buổi chiều đông, người phụ nữ thì thầm hát: “Người yêu dấu ơi, tạm biệt anh. Dẫu thế nào thì bốn mùa vẫn nối tiếp nhau đến trong đời. Chuyện của đôi ta giờ như vì sao băng trong đêm, sáng ngời rồi vụt tắt, tựa một giấc mơ đã qua”. “Giấc mơ” trong chữ dùng của Itsuwa, Mujou No Yume, có nghĩa mang tính vô thường, hạnh phúc thường ngắn ngủi. 

Chất giọng của Itsuwa có khả năng truyền cảm đến lạ kỳ, vửa day dứt, vừa gợi lên rất nhiều hồi tưởng về những kỷ niệm, về những gì đã mất, về những gì cũ kỹ xa xăm lắm.

Lúc đầu Itsuwa chỉ định đệm piano cho bài này nhưng khi nhà sản xuất Funayama nghe bản demo, ông quyết định gắn thêm dàn dây và phần mở đầu (intro) cho dàn dây kéo suốt 40 giây và 10 giây tiếp theo là phần đệm piano của Itsuwa. Lúc đó, việc cho intro kéo dài quá lâu trong một bài nhạc pop là một sự dũng cảm. Các nghệ sĩ phương Tây khi ấy có nhiều người cũng làm thế nhưng ở thị trường pop châu Á, ít nghệ sĩ nào dám “câu” công chúng lâu đến vậy.

Koibito Yo là một ngoại lệ và chính phần mở đầu của một dàn violin đã đưa người nghe bay bổng ngay từ phút đầu tiên và quyết định sự thành công của ca khúc này. Nhạc sĩ Funayama soạn giai điệu riêng cho dàn dây theo tinh thần của bài hát, trong suốt gần 1 phút đầu tiên, hoà âm của cả dàn nhạc cất lên với nhịp độ dồn dập tựa như cơn gió lạnh đang rít lên từng cơn nơi công viên cô gái đang ngồi. những giai điệu chồng lớp như diễn tả tâm trạng rối bời của người phụ nữ… 

Thế rồi, âm hưởng cứ dần dịu lại, chậm lại, càng ngày sự cô đơn tuyệt vọng càng rõ rệt, chỉ còn lại tiếng hát đầy day dứt như thể đây là câu chuyện đang kể về mối tình của chính cô.

Nhưng thực tế không phải vậy dù câu chuyện của Itsuwa cũng đẫm màu bi kịch. Bài hát ra đời vào tháng 8/1980, thì trước đó vài tháng, người bạn thân nhất của cô, nhà sản xuất âm nhạc nổi tiếng Takasuke Kida, qua đời trong một tai nạn thảm khốc. Itsuwa luôn xem Kida là một người thân trong nhà và cái chết của ông làm cô đau đớn, “như thể chạm vào tim tôi, tôi muốn ngã quỵ và không muốn tin đó là sự thật”. Nhưng sự thật không thể thay đổi. Trong nỗi buồn sâu thẳm, những ca từ hiện lên trong tâm trí Itsuwa và khi nó hoàn thành (rất nhanh) thì Itsuwa ngồi vào piano và ráp nhạc. đây là một trong rất ít bài hát mà Itsuwa sáng tác lời trước khi làm nhạc. Bài hát được hoàn thành tại Paris khi cô đang lưu diễn tại đây và sau đó được phát hành tại Nhật.
( Sưu tầm )

Lời bài hát tạm dịch :



Hoàng hôn với những chiếc lá thu vàng rơi rụng báo hiệu những ngày giá lạnh đang đến. Ðã hết rồi những bản tình ca, còn chăng là mưa rơi trên chiếc ghế xiêu vẹo. Người yêu dấu ơi, hãy về với tôi, hãy cười và nói với tôi rằng câu nói chia tay chỉ là lời nói đùa mà thôi.

Người chạy bộ ngang qua trên con đường đá sỏi như muốn nói với tôi đang ngồi yên như tượng đá, hãy quên đi tất cả. Người yêu dấu ơi, mùa này tiếp nối mùa kia, nhưng hai người ngày nào giờ đã chia xa. Một ánh sao rơi, chợt sáng lên rồi vụt tắt trên bầu trời của đêm hôm đó, mang theo giấc mơ tình yêu vô tình. Người yêu dấu ơi, hãy về với tôi, hãy cười và nói với tôi rằng câu nói chia tay chỉ là lời nói đùa mà thôi.

Click để nghe album NGÀN NĂM VẪN ĐỢI với một số bài hát nhạc Nhật lời Việt .