Thứ Tư, 14 tháng 10, 2015

KHÔNG CÒN MÙA THU




Nghe nói về mùa thu, thấy hình ảnh mùa thu, nghe những thi sĩ, những nhạc sĩ, ca sĩ ca ngợi về mùa thu rất nhiều nhưng chẳng có cảm giác gì về mùa thu. Đến hay đi rồi ? chẳng biết nữa !

Ừ thì Saigon cũng có thời gian lá cây rụng khắp đường đi, nhưng không thể gọi là hàng cây trút lá. Vì khi lá vàng rụng rơi
, những chồi xanh lại thi nhau đón ánh nắng trên cành. Saigon cũng có những sáng sớm se lạnh, nhưng nếu không phải vì áp thấp nhiệt đới, mưa bão thì cũng là lúc thời gian đang bước vào những tháng cuối cùng của một năm khi mùa Giáng Sinh đang đến gần !!!

Mùa thu với dân Saigon là thế, chẳng một chút cảm giác với những con người luôn phải tất bật trong cuộc sống vội vàng, sự trở mình của thời tiết quá nhẹ nhàng không chút khác biệt để có thể cảm nhận sự chuyển mùa nếu ta không lắng nghe. Và cũng vì một điều, thật ra miền Nam Việt Nam làm gì có mùa thu ? Chợt nhớ ra một stt trên facebook của nhỏ em quen : Saigon có 2 mùa : một mùa nắng nóng và một mùa . . . . . nóng thấy mẹ ! hi hi hi 

Vậy mà, không biết tự bao giờ bài hát ấy đã làm cho mình trở thành một trong những người hâm mộ của mùa thu không cảm giác. Chẳng biết lần đầu khi nghe được bài hát này là từ khi nào, nhưng chắc chắn là thích luôn và ngay từ lần nghe đầu tiên ấy. Thích đến nỗi lôi vào hát ngay trong đám cưới của mình, bây giờ nhiều khi nghĩ lại thấy thật buồn cười vì nội dung hoàn toàn trái ngược nhau. Cũng không biết có phải là một tiên báo cho định mệnh của một cuộc tình.

Việt Anh với " KHÔNG CÒN MÙA THU " bằng những ca từ đẹp và giai điệu nhẹ nhàng đã chậm rãi trải dài mùa thu vào lòng mọi người, một bài hát viết cho mùa thu nhưng nội dung lại là không còn mùa thu. Và chắc rằng bài hát ấy cũng đã làm thổn thức bao người khi chợt nhận ra một điều : thu đã không còn khi theo em về bên ấy, Không còn ánh trăng bên thềm, mùa thu giờ cũng chỉ là nhớ thương, những nỗi niềm chồng chất của người ở lại khi câu yêu thương vẫn mãi chỉ là những lời vụng về chưa kịp gửi trao. 1 phút ngẫu hứng, những mong ước xa vời đã được lồng vào những vần thơ :

Em bên ấy, có còn thoáng thương nhớ,
Trăng bên thềm có còn tiếc mùa thu ?
Còn không em, dù chỉ là một chút.
Hãy quay về, ta lại thắp ánh sao.


Tình yêu không dành cho riêng ai, ai cũng có thể yêu, nhưng để tỏ bày thì không phải ai cũng có thể. Cũng thế, KHÔNG CÒN MÙA THU thật dễ hát, ai cũng có thể hát nhưng hát hay thì lại rất khó. Theo nhận xét cá nhân, cần có một giọng hát trầm, dày và nếu có thể hơi khàn chút là rất phù hợp để vẽ nên bức tranh mùa thu này. Sức lôi cuốn càng mãnh liệt khi bài hát được trình bày với một nhịp độ vừa phải, như những cơn gió thu chỉ
 thoảng nhẹ đem cái se lạnh vào lòng người nghe. Sự quyến rũ của mùa thu sẽ mất đi khi nhịp độ bài hát quá nhanh, làm mờ nhạt đi những tiếng réo rắt của dàn nhạc, như không thể diễn đạt hết những tiếc nuối mênh mông, những day dứt của người còn ở lại. Có lẽ, khi đưa ra những đề nghị gọi mời cho một người nào đó quay trở về, ta cũng cần phải có chút thời gian cho người nghe suy nghĩ trước khi đưa ra một quyết định để sau này không phải hối tiếc. Ngược lại, với nhịp độ quá chậm, bài hát có nguy cơ bị rời rạc, hụt hơi và mất đi sự lôi cuốn. Sự chờ đợi quá giới hạn dễ làm người ta chán nản, thờ ơ và buông xuôi. Làm cho người nghe cảm thấy không chắc chắn, đôi khi còn gây nên sự hụt hẫng khi mọi việc không đạt kết quả như đang mong chờ.

Cho dù chất giọng không trầm ấm, mỏng lét như thân hình nhưng cũng khoái rất khoái khi được hát bài này, mời mọi người nghe mình hát nha : Không Còn Mùa Thu qua tiếng thét Hải Hồ !!!


" Đường ta đã qua chìm khuất chân trời, đường ta sẽ qua nào ai biết tới . . . . . "  Một chút gì đó mang màu sắc bí ẩn, cuốn hút như vẻ đẹp của những chiếc lá phong, một chút gì đó thật riêng cho chính bản thân của mình.

Một trong những ca sĩ thể hiện khá thành công bài hát này có thể kể đến là Quang Dũng cùng hát với Mỹ Linh, với chất giọng nam trầm sâu lắng nhưng không thiếu phần khởi sắc khi đạt đến cao trào của bài hát. Mỹ Linh tuy nhẹ nhàng, vút cao nhưng nội lực cũng tỏ ra không kém hơn Quang Dũng để đem đến cho người nghe một sự hòa quyện thật tuyệt vời.






Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Lưỡi Dao




Tối nay ngoài trời mưa, không lớn lắm nhưng đủ để ướt áo người đi đường. Ngồi nhà nghe lại một vài bản nhạc xưa, tình cờ chọn ngay KNIFE , một bài hát được yêu thích và rất nổi tiếng vào những năm cuối của thập niên 80. Chắc chắn những ai đã từng nghe bài hát này vào những năm ấy cũng không thể quên được những cuộn băng từ, cassette deck và những dàn amply stereo với những cái loa thùng cồng kềnh của thuở ấy.

Bài hát được trình bày bởi Rock Well một ca sĩ chuyên hát R&B có tên thật là Kennedy William Gordy sinh ngày 15 tháng 3 năm 1964 tại hạt Detroit, Michigan, Mỹ là con của người sáng lập hãng thu âm Motown.

Không hiểu sao một ca sĩ chuyên R&B như Rock Well lại trình bày một bài Ballad. Với mình, mình luôn bị lôi cuốn bởi Rock Ballad, nó có một cái gì đó rất khẩn thiết, rất mãnh liệt trong tiết tấu chậm rãi. Như có gì đó bị kìm nén, chỉ chực vỡ tan ra vào những khúc chuyển đoạn của bài hát với đoạn chuyển trống thật dồn dập.

Dốt tiếng nước ngoài, nhưng được cái khôn lỏi nên cũng nhờ Bác Google mà hiểu được Knife là con dao. Vì thế mình hay gọi tên của bài hát này là bài hát " CON DAO " !!! Thêm được vài người bạn cùng thời giải nghĩa theo kiểu " bàn đề " nên khi dịch ra tiếng Việt và văn hoa chút chắc là vết cắt trong đời vì thấy có chữ my life ???  ha ha ha, cũng hợp lí, đã có dao thì trước sau gì cũng sẽ có vết cắt thôi. Chẳng phải Ông Bà ta đã nói : " Chơi dao sắc có ngày đứt tay " còn gì.

Thật đúng với Knife, không chỉ một vết cắt vào tim khi người yêu đã ra đi mà còn nhiều, nhiều vết cắt nữa khi chàng trai lại phải mệt mỏi mỗi ngày để dấu chặt nỗi đau trong lòng vì không muốn trở thành trò cười cho những bạn bè xung quanh mình khi mọi chuyện được phơi bày.

Có lẽ, ai trong chúng ta cũng đã từng một lần cảm nhận được những cay, đắng, ngọt, bùi của tình yêu. Nhưng để trải nghiệm sự đau khổ, tiếc nuối vô vọng về một tình yêu, cảm nhận được nỗi đau do vết cắt sâu thẳm trong tim mà tình yêu mang đến thì không phải ai cũng từng ! Và, có lẽ KNIFE đúng là con dao giết người như cái tên của bài hát dành cho những con người thất tình và đặc biệt " chống chỉ định " với những người vừa chia tay mà tâm trạng đang dưới hố sâu vực thẳm của tình yêu.






Lời dịch bài hát :


Em đã bước vào cuộc đời tôi
Thật nhẹ nhàng trong đêm thanh vắng
Những ước muốn của tôi trong đêm khuya tĩnh lặng
Cũng là khát khao của em bỏng cháy trong tim

Nhưng đến khi em chạy trốn khỏi cuộc tình dịu êm 
Thì tất cả đã không còn gì hết
Tôi tự nói với mình: tự do đã đến
Hãy một lần được sống cho bản thân thôi!
Vội vã về làm chi
Khi em đã đi rồi!

Đau đớn quá!...
Như có lưỡi dao cắt vào lòng tôi
Vết thương quá sâu
làm sao mà liền lại!
Lưỡi dao cắt vào lòng đau tê tái
Em đã cắt nát trái tim tôi!

Đã có lúc phải giả vờ vậy thôi!
Cố gượng cười ngốc ngu cùng chúng bạn!
Nếu biết, họ sẽ cho tôi là trò cười bệnh hoạn
Tôi diễn trò, để ngày tháng cứ trôi
Nhưng diễn làm sao để che giấu được 
những gì trong mắt tôi!...

Tôi mệt mỏi lắm rồi!
Tôi không thể cố diễn trò được nữa!
Tôi gạt qua những nỗi đau và tự mình thấu tỏ
Nỗi đau mong có em và tuyệt vọng vì nhớ em...

Nỗi đau như có lưỡi dao cắt vào tim
Vết thương sâu bao giờ lành lại được?
Em đã cắt trái tim tôi tê buốt

Lưỡi dao em đã cắt nát đời tôi!...

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Lạc đà chui qua lỗ kim


Sống trên đời này người giàu sang cũng như người nghèo khó. 
Mai kia chết rồi trở về cát bụi giàu khó như nhau 
Sống trên đời này tựa phù du có đây lại rồi lại mất. 
Người nhớ cho, Xin người nhớ cho ta là cát bụi 
trở về cát bụi xin người nhớ cho.

Tuấn Vũ với ca khúc " Trở về Cát Bụi " của nhạc sĩ Lê Dinh như nhắc nhở dù giàu sang hay nghèo khó khi qua đời thì con người ta cũng chỉ trở lại với thân phận cát bụi của mình, ra đi với 2 bàn tay trắng bỏ lại tất cả của cải, lợi danh và chức quyền nơi trần gian. Với người đời, chết là hết. Với người có đạo, dù đạo Phật hay đạo Chúa thì chết chưa là hết. Con người ta sẽ đi đến một nơi nào đó, có thể là Thiên Đàng hay Hỏa Ngục, Niết Bàn hay Địa Ngục tùy theo cách mỗi người khi còn sống ở trần gian.


"Thầy bảo thật các con: Người giàu có thật khó mà vào Nước Trời. Thầy còn bảo các con rằng: Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu có vào Nước Trời".

Với những người nghèo lo làm lụng mưu sinh, cả ngày quần quật mệt phờ đến tối khuya, giờ nghỉ cũng còn ít nói gì đến giờ đi lễ, tham gia các hội đoàn . . . . . Lắm khi còn phải làm luôn cả ngày Chủ nhật mà không có giờ đền nhà thờ tham dự thánh lễ, lại mang thêm cái tội bỏ lễ ngày Chủ nhật. Tiền lương thì ít ỏi, lo cho gia đình, bản thân còn chưa xong nói chi đến giúp đỡ người khác. Cuối cùng cũng đành chắc lưỡi mà rằng : Thấy cũng tội, mà thôi cũng kệ !

Lỡ đâu mai kia bỗng dưng được đổi đời, ta giàu có hơn, tiền của rủng rỉnh không phải lo lắng, sáng sáng đi nhà thờ dâng lễ. chiều đến tham gia các hội đoàn đọc kinh cầu nguyện. Có tiền rồi ta ngại gì mà không sẵn sàng ủng hộ và tham gia các chương trình từ thiện, giúp đỡ cho các công trình xây dựng nhà thờ, cho mọi người đến gần với Chúa hơn. Ủa, vậy sao Chúa lại nói rằng con lạc đà vào Thiên đàng dễ hơn ta trong khi ai cũng biết rằng con lạc đà chẳng thể nào chui qua được lỗ kim ??? 

Đọc đoạn Phúc âm theo Thánh matthêu này ( Mt 19, 23-30 ), một số người giàu có chắc cũng cảm thấy khó chịu khi bị " phân biệt giai cấp ", cảm thấy bất mãn khi đã mất tiền của giúp đỡ lại còn bị lên án. Ví như xưa kia Dakêu không giàu có thì một nửa tài sản của ông giúp đỡ được mấy người. Rồi như Giuse Arimathia, Nicôđêmô, cũng nhờ giàu có mà họ đã bỏ tiền ra lo mộ phần và việc tẩm liệm Thầy Giêsu.

Giàu có không phải là vật cản đường tới Thiên đàng, nếu ta biết làm chủ vật chất, dùng của cải như một phương tiện, đúng cách, đúng nơi thì lại là một lợi thế cho chúng ta trên đường về quê trời. Tiền bạc không tự bản thân nó xấu, mà là vì chúng ta tự nguyện trở thành nô lệ khi chúng ta luôn bận tâm đến nó mà quên mất còn nhiều cái quan trọng hơn tiền của, vật chất.

Chúa Giêsu không lên án người giàu có, Ngài chỉ luôn kêu gọi chúng ta sống tinh thần nghèo khó. Biết làm chủ của cải, tự do mà không bị ràng buộc bởi của cải, vật chất trần gian. Biết dùng của cài, vật chất một cách khôn ngoan để đổi lấy ơn phúc cho mình là hành trang cho mỗi người chúng ta khi lên đường về quê trời. Đừng quên rằng có những thứ quan trọng và cần thiết hơn của cải và vật chất đó chính là sự sống đời đời trên nước Thiên đàng.

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015

Dòng Sông Xanh




Ai yêu nhạc cổ điển đều không thể không biết một bài hát về một dòng sông. Bài hát này có tên tiếng Đức là An der schönen blauen Donau, có nghĩa là "Dòng sông Đa-nuyp trong xanh và xinh đẹp", được Johann Strauss II sáng tác với lời được viết bởi nhà thơ Josef Weyl năm 1866 và được công diễn lần đầu tiên vào 9 tháng 2 năm 1867 trong buổi hòa nhạc của Ban Thánh ca nam thành Viên (Wiener Männergesangsverein). Sau đó, Johann Strauss đã soạn lại bài này thành một phiên bản cho dàn nhạc hòa tấu với tên gọi là “Le beau Danube bleu” và đã thành công rực rỡ ngay từ buổi trình diễn đầu tiên. Như vậy bài hát có tuổi đời xấp xỉ 150 năm, giai điệu thật cổ xưa nhưng cũng thật đẹp tuyệt vời. Hàng năm cứ mỗi lần đón chào năm mới, hàng trăm triệu khán giả truyền hình trên khắp thế giới đều háo hức chờ đợi dàn nhạc giao hưởng “Wiener Philharmoniker” của Áo trình diễn buổi hoà nhạc truyền thống “New Year Concert” chào mừng năm mới với bản nhạc kết thúc luôn luôn là bản Waltz “The Blue Danube” của Johann Strauss II. Cho đến nay chưa có giai điệu nào về dòng sông Đa-nuyp chinh phục người nghe toàn thế giới đến thế. Tiêu đề phổ biến của bài hát này bằng tiếng Anh là The Blue Danube, nghĩa là Sông Danube xanh. Bài hát này xuất phát từ một mối tình trớ trêu mà tuyệt đẹp của chính tác giả.



"Khi sáng tác bài này, Johann Strauss đã có vợ. Vợ ông giành cho nhạc sĩ thiên tài một tình yêu vô bờ, tận tuỵ, đằm thắm và bao dung để ông tập trung cho âm nhạc. Một ngày bà phát hiện ông chồng bay bổng như đi trên mây. Qua tìm hiểu, bà biết, ông đang lạc vào tình yêu mới với một cô gái trẻ trung xinh đẹp từ xa tới.

Một buổi sáng, bà tìm đến khách sạn, gõ cửa phòng cô nhân tình của chồng. Cô gái trẻ sững sờ, tưởng được lao vào vòng tay cuồng si của chàng, thay vào đó là lại là vợ chàng xuất hiện. Cô những tưởng sẽ phải đối phó với cơn cuồng phong ghen tuông, quật nát không khí nôn nao...

Nhưng không một lời ca thán, người vợ nói lời cám ơn cô gái đã làm cho chồng mình hạnh phúc. Bà dặn cô hãy chú ý đến bệnh phổi của ông, nhắc ông mặc thêm áo ấm mỗi khi trời tối. Cô chưa hết bàng hoàng thì bà đã tạm biệt, đóng cửa rồi đi. Cô đã khóc, vì yêu, vì xót, và vì những điều gì hơn thế nữa... Chợt cô tỉnh ra, chạy ra cửa để nhìn theo bà. Đúng lúc đó bà ra đến cửa khách sạn, mọi cố gắng để "cao thượng" cạn kiệt, toàn bộ nỗi đau của người vợ tận tuỵ đè lên trái tim bà ... Bà lảo đảo ngã quỵ...

Không cần suy nghĩ nhiều hơn, cô gái thu xếp va li để ra đi. Cô đã hiểu cô không thể làm tổn thương thêm một người phụ nữ cao thượng đến vậy. Khi người nhạc sĩ đến khách sạn gặp người yêu, gặp vợ đang ngất xỉu liền lo lắng đưa bà vợ đi bệnh viện. Khi người vợ tỉnh lại, câu đầu tiên bà nói với chồng là xin lỗi ông vì đã tự tìm gặp cô gái ... Người nhạc sĩ vội chạy ngay đến khách sạn, nhưng nàng đã ra đi. Ông đuổi theo ra đến cảng, thì vừa lúc con tàu rúc còi rời bến... Strauss đứng như trời trồng, đau khổ tột cùng, nhưng ông thấy mình hạnh phúc vô biên vì ông đã được hai người phụ nữ xứng đáng yêu, cả hai đều cao thượng, và đều biết hy sinh.


Và trên bến sông, tâm hồn ông tuôn trào thành một giai điệu ngây ngất của tình yêu, bản Danube xanh sau này được nhiều người coi là vua của các bản nhạc Valse”.

Nguồn : Internet.


Cuộc sống luôn được ví như dòng sông, có những lúc lặng lẽ dịu dàng uốn lượn trong nắng hè, nhưng cũng có những lúc réo rắt như reo vui. Rồi cũng có khi sông lại cuồn cuộn, sôi sục, tuôn tràn vì những khúc hẹp của hai bên bờ. Có lẽ bản thân tác giả khi viết lên những dòng nhạc đã thể hiện được những cảm xúc qua giai điệu mượt mà của bài hát. Nhưng, với sự thay đổi liên tục về tiết tấu, cường độ, dàn nhạc André Rieu càng làm cho người nghe cảm nhận rõ hơn qua sự phối khí tuyệt vời cho các nhạc cụ trong từng thời điểm.









Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

CÁT BỤI



Vào một buổi chiều ngày tháng không còn nhớ, tôi một mình đến rạp Casino xem phim "Hiệp sĩ mù nghe gió kiếm” tập 6 . Đây là bộ phim nhiều tập, đã xem tập này thì không thể không chờ xem tập khác. Nói chung là tập nào cũng hấp dẫn. Trong 6 tập có đoạn hiệp sĩ mù xuất kiếm giải cứu cho một nàng Kiều xinh đẹp. Cứ mỗi tuyệt chiêu xuất ra là nghe có một tiếng nói bình giả ca ngợi. Đường kiếm như có thêm sức mạnh mỗi lúc một uyển chuyển huy hoàng hơn. Sau khi cứu được nàng Kiều, hiệp sĩ mù quay về phía tiếng nói vái tay chào hỏi. Hoá ra bên vệ đường dưới gốc cây to có một người mù khác đang ngồi xếp bàn, trên hai chân có cây đàn bọc trong bao vải gác ngang. Người nghệ sĩ mù có nhã ý chơi một bản đàn tặng hiệp sĩ mù. Hai người bèn kéo nhau vào một khu rừng gần đấy. Hình như rừng vào thu nên các cành đều trơ lá, chỉ thấy một đám lá vàng đỏ trải dài trên mặt đất. Hai người ngồi tựa vào hai gốc cây đối diện nhau. Tiếng đàn cất lên như một lời than thở ngậm ngùi về đất trời, về kiếp người. Tiếng đàn nửa chừng bỗng đứt dây. Người nghệ sĩ mù nói : có kẻ bất thiện dang nghe lén. Quả đúng như vậy, có một tên gian đang rình rập hiệp sĩ mù. Thế là hai người lặng lẽ chia tay. 

Hết phim, tôi tản bộ ngang trên đường phố. Không hiểu sao cái đoạn phim ngắn ngủi ấy khiến tôi buồn buồn. Chiều tôi về nhà, sau khi ăn, tôi ngồi đọc lại cuốn “ Zorba le Grec”. Đến đoạn Zorba than thở: “Chim đa đa ơi thôi đừng hót nữa, tiếng hót mày làm tan nát tim ta”, tôi bỗng gập sách lại và không đọc nữa. Có một cái gì đó thật trùng hợp trong cùng một buổi chiều. Một nỗi buồn hay một điều gì đó gần với sự rời xa ly biệt đang cựa mình thức dậy trong tôi.Tôi lại ra đường tìm một góc quán quen thuộc ngồi. Trên đường trở về nhà, trong đầu bỗng vang lên một tiếng hát. Tôi lập đi lập lại nhiều lần trong đầu, hát thành tiếng khe khẽ. Đến khi về nhà ghi lại thì bài hát đã gần như hoàn chỉnh. Sáng hôm sau mang hát cho một số bạn bè nghe, hầu như ai cũng thích. 

Đó là câu chuyện sự ra đời của bài “Cát bụi”. 

Mỗi bài hát đều bắt nguồn từ một duyên cớ nào đó. Có khi từ một câu chuyện không đâu. 

Bây giờ thì người hiệp sĩ mù kia đã chết rồi. Khoảng hai năm nay. Người viết Zorba đã qua đời dĩ nhiên con chim đa đa kia cũng đã chết. Và nếu Zorba là một con người có thật được Nikos Kazantzakits tỉểu thuyết hoá thì nay ông cũng mất rồi. 

“Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi…” 

Thời gian đã nghiền nát tất cả thành cát bụi hết rồi. 

(Trịnh Công Sơn)






Video " Cát Bụi " trong Album nhằm gây quỹ từ thiện ' ÁNH SÁNG TỪ TÂM "


Nhạc phẩm " Cát bụi " của Trịnh Công Sơn là một bài hát hay về cả nhạc và lời. Nó là một bài hát đầy tính nhân văn cao cả. Cũng có những chấm vui trong bài hát nhưng chấm vui đó càng tô thêm nỗi buồn, một cái buồn rất nhẹ nhàng với nỗi ám ảnh giữa sự sống và cái chết. Buồn ở đây không sầu não, không ủy mị. Cái buồn có tác dụng đưa chúng ta quay trở về với chiều sâu của tâm hồn để rồi tự chọn cho mình một lối sống sao cho đáng " phận người ". Nó giúp chúng ta có một cách nhìn về cuộc đời có trách nhiệm. Thêm vào đó, bài hát có tính triết lý sâu sắc càng giúp người đọc thêm hiểu đời và hiểu mình nhiều hơn. 

Cuộc đời cũng như một vết mực mà thôi, vết mực rồi cũng sẽ nhòe và biến mất dần theo năm tháng. Con người ta phải sống như thế nào ? Có cái gì vĩnh cửu trong cõi vô thường này ? Hay rồi cũng tan thành mây khói, rồi trở về với hư vô. Phải chăng, phận người cũng chỉ là một cái gì đó nhỏ nhoi lắm ?

Nhưng trong cái tối tăm thì cũng có những cái tươi sáng. Kiếp người trên đời cũng chỉ là " kiếp rong chơi ", là tạm bợ, tức không có gì vững chắc, thay đổi liên tục nhưng không có nghĩa là không đáng sống. Ở đây, người nhạc sĩ đã sử dụng một loạt hình ảnh tương phản như " hạt bụi hóa kiếp thân tôi " với " cát bụi tuyệt vời " hay " mặt trời " với " kiếp rong chơi " để làm nổi bật lên cái khổ đau cũng như cái hạnh phúc của một đời người.

Cát bụi, con người chỉ là cát bụi, hạt bụi tuyệt vời khi hoá kiếp thân tôi, hạt bụi mệt nhoài khi tôi trở về làm cát bụi. Nghĩ cho cùng, tất cả mọi người cũng chỉ là những hạt bụi hoá thân thành kiếp nhân sinh, sớm muộn cũng sẽ tàn lụi với thời gian. Do đó nỗi khắc khoải ngàn đời của con người là tìm kiếm ý nghĩa của sự hiện hữu, ý nghĩa của đau khổ, ý nghĩa của giải thoát, ý nghĩa của cuộc sống. một vòng quay, một trăm năm, một kiếp người có là mấy! "Chợt một chiều tóc trắng như vôi", không phải là trắng như bông, như mây hay như tuyết mà là như vôi đổ xuống huyệt mồ.

Trịnh Công Sơn không bi quan, ông chỉ nói lên điều ông cảm nghiệm thấm thía về sự mong manh của kiếp người : cuộc đời đẹp biết bao, sự sống cao quý biết dường nào, nhưng nó cũng như "đoá hoa vô thường". Ðó là một thực tế, nhìn nhận và đối diện với nó một cách can đảm để có thể đưa ta tới một cuộc sống tốt đẹp hữu ích và có ý nghĩa hơn .